Ông già có bộ râu trắng này biến thành một cô gái, từ cô gái trẻ lại biến thành một lão già râu tóc bạc phơ. Tôi bị một phen mơ mơ hồ hồ, khẽ quát lên:

- Ông rốt cuộc là ai?

Ông lão đảo mắt trả lời:

- Nhóc con nhớ cho kỹ, ta là Hồ Cửu Gia nhà cậu đây.

- Hồ Cửu Gia?

Tôi đột nhiên nhớ tới một người, vội hỏi:

- Đại giáo chủ đứng đầu Dã Tiên Đông Bắc, Hồ Tam thái gia, ông biết không?

- Ha ha ha ha, làm sao có thể không biết, một người huynh đệ đập đầu xuống đất……

Ông lão tự đắc sờ sờ bộ râu.

Trời ạ, tôi vỗ trán, vừa kinh ngạc vừa vui mừng:

- Vậy ông đến từ quan ngoại?

Ông lão tự xưng là Hồ Cửu Gia gật đầu đáp:

- Phải, Hồ Cửu Gia ta từ bên quan ngoại đến đây chưa được hai ngày. Ta hỏi cậu thằng nhóc họ Hàn này, vừa rồi trong sơn động cậu có nghe được gì không?

Tôi lắc lắc đầu có chút mơ hồ, thật đúng là không nghe ra được, những lời Nam Cung Phi Yến nói cũng không rõ ràng, chỉ nghe thấy chị ấy hình như muốn làm chuyện gì đó, hơn nữa còn liên quan đến mẹ chị ấy.

Hồ Cửu Gia hất bộ râu về phía tôi, nhìn chằm chằm với vẻ mặt khó chịu:

- Thằng nhóc này thật là vô dụng mà. Uổng công ta hao tâm tổn sức, cậu không thấy rằng con bé đó muốn mượn...

Lão còn chưa nói hết lời, bất thình lình có một bóng người lướt qua bóng cây bên cạnh, lập tức truyền đến một giọng nói.

- Chú Cửu, sao chú lại ở đây?

Tôi quay người lại nhìn, người đang nói chính là Nam Cung Phi Yến. Lúc này, chị ấy đã thay một bộ váy dài màu trắng mang kiểu cách cổ trang, trên đầu vấn búi tóc, hoàn toàn khác với hình ảnh đồ đen cúp ngực trước đây, làm tăng thêm phần khí chất thần tiên uyển chuyển.

Hồ Cửu Gia nhìn thấy Nam Cung Phi Yến đang đi tới, lập tức ngậm miệng, cười khà khà:

- Bé Yến, à, ừ, trong lúc vô tình chú gặp được người bạn nhỏ này. Trò chuyện với cậu ta, ha ha, trò chuyện, trò chuyện……

Nam Cung Phi Yến không để ý đến lão lại nhìn sang tôi, nhẹ giọng hỏi:

- Tiểu Thiên, sao em lại đến đây?

m thanh của chị ấy rất dịu dàng, trong một lúc tôi có chút không thích ứng được, nghĩ đến hành động thần bí vừa rồi của chị ấy nên hơi mất tự nhiên, trả lời theo bản năng:

- Ôi, em, em không phải nhớ chị đâu, mãi không có tin tức của chị, cho nên em chỉ muốn đến xem thử, ai dè phải tốn không ít công sức cuối cùng cũng vào được, sau đó gặp phải vị tiền bối này, ông ấy nghi ngờ em là mật thám nên mới tra hỏi, nhưng mà bây giờ hiểu lầm đã được giải quyết, ha ha, ha ha...

Tôi cười ngây ngô, Nam Cung Phi Yến liếc nhìn tôi, sau đó nhìn sang Hồ Cửu Gia, khẽ cười, trong ánh mắt thoáng hiện một nét bi thương.

- Tiểu Thiên, mấy ngày nay em thế nào, kỳ thật chị vẫn luôn muốn nói với em nhưng suy cho cùng trong trường học cũng không tiện, hay là em về ở chỗ này đi, trong một khoảng thời gian, có lẽ chị sẽ không quay lại nữa.

- Chị, chị không quay lại nữa sao?

Tôi nhìn ra ẩn ý trong lời nói của chị ấy, nhưng lại không biết chị ấy rốt cuộc muốn làm gì.

- Có lẽ chị sẽ quay trở lại trong tương lai thôi, nhưng có điều... chị không biết nữa. Mà này Tiểu Thiên, chúng ta khoan hẵng nói về chuyện này, em hiếm khi đến đây, chị cũng rất vui. Chị đưa em đi dạo xung quanh nha.

Nam Cung Phi Yến ôn nhu nói, tôi hơi sửng sốt, vừa gật đầu thì chị đã chạy nhanh tới vài bước, mỉm cười kéo lấy tay tôi, giả vờ nhăn mặt làm trò, bỗng chốc lại giống như một đứa trẻ nghịch ngợm.

Chị ấy cười hì hì và bảo tôi:

- Vậy thì đi thôi.

Tôi bất giác bị chị ấy kéo đi, Hồ Cửu Gia ở phía sau trố mắt nhìn, hô to:

- Này, bé Yến, các người đừng chạy lung tung...

Nam Cung Phi Yến lại phớt lờ lão ấy, kéo tôi đi loanh quanh hai vòng trong rừng cây, sau đó rẽ vào một con đường mòn, tôi tập trung quan sát, đây chính là hướng tôi đuổi theo “tiểu hồ ly tinh” ban nãy đây mà.

Lòng tôi đầy nghi ngờ nhìn Nam Cung Phi Yến, chị ấy cũng không nói gì mà kéo tôi đi khắp khu rừng, vừa chỉ quang cảnh ngọn núi xa xăm, vòng vo không muốn hỏi tôi. Tôi mấy lần muốn mở miệng muốn hỏi thăm nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Cứ như thế mà mơ mơ hồ hồ đi cùng chị ấy, đến một sườn núi, tôi phóng mắt nhìn dãy núi thanh tú và đẹp đẽ, cỏ cây xanh ngát, một đám mây lững lờ đầy nhàn rỗi, vài cơn gió mát thoáng qua, giữa không gian phía xa xa lại được những đỉnh lầu các điểm tô. Trong phảng phất màn sương phù, sơn cốc toát lên vẻ tĩnh mịch như chốn thần tiên, không một dấu vết của tiếng ồn.

- Thật sự là một nơi tuyệt vời, không ngờ Nam Sơn trông có vẻ khiêm tốn này còn có một tiên cảnh nhân gian như thế này.

Tôi ca ngợi từ tận đáy lòng, Nam Cung Phi Yến chỉ mỉm cười, vén vài sợi tóc mai đang bay rối bời, kéo tôi ngồi xuống bãi cỏ ven đồi, nhìn vọng xuống Hồ cốc ở phía dưới, ngẩn người ngơ ngác, dường như bụng đầy tâm tư.

- Chị bị làm sao vậy? Mấy ngày nay đã không gặp người, vừa rồi chị làm gì trong hang động đó?

Tôi không nhịn được mà vấn hỏi, mặc dù vừa rồi chị ấy cho tôi cảm giác kỳ quái, nhưng lúc này trong mắt tôi lại là một Nam Cung Phi Yến luôn nhiệt tình tươi vui, hay nói hay cười và vô cùng quan tâm đến tôi. Cho nên, tôi không dùng bất kỳ biện pháp thăm dò nào mà gọn gàng dứt khoát hỏi chị. Nam Cung Phi Yến bối rồi một hồi rồi trầm mặc thở dài, nhưng không trả lời câu hỏi của tôi mà hỏi ngược lại:

- Nếu như chị đoán không sai, vừa rồi là em ở bên ngoài đúng không, sao em có thể đi vào hàng động đó? Còn nữa, hiệu tại Hồ cốc đang phong bế, làm sao em vào được?

Tôi cười khổ một tiếng:

- Em cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, đến giờ em vẫn còn hoang mang đây...

Tôi suy nghĩ một lúc, nếu chị ấy đã hỏi như thế, tôi vẫn không thể nói sự thật, thế là tôi bèn bịa ra câu chuyện, bảo rằng sau khi tôi vào núi, đang buồn rầu vì tìm không thấy Hồ cốc ở đâu thì buồn ngủ gặp chiếu manh, tôi trông thấy một cô gái mặc đồ xanh lam đang chạy băng băng trên núi. Tôi thấy đây là phi hồ, thế là đuổi theo phía sau. Kết quả là sau khi đến một núi đá, cô gái xoay người một cái đã biến đâu mất, tôi cũng theo sát mà vào sơn cốc, rồi mãi đuổi theo thì đến bên hang động đó. Bóng dáng cô gái mất tăm, trong lúc vô ý tôi đã bước vào trong động...

Câu chuyện tôi bịa ra có giả cũng có thật, nhưng Nam Cung Phi yến lại không nghi ngờ gì, chị ấy lắc đầu bảo:

- Chị biết rồi, đó nhất định là chú Cửu cố tình dẫn em đến đây. Ôi, chú ấy lúc nào cũng không yên tâm về chị. Thực ra, chị cũng muốn...

Nói giữa chừng thì chị ấy lại khựng lại, tôi không khỏi cau mày hỏi chị:

- Rốt cuộc chị muốn cái gì, còn có gì không thể nói với em hả, chị yên tâm, chỉ cần chị có lý do chính đáng thì dù có thế nào em đều sẽ ủng hộ chị.

- Thật không? Bất luận chị có làm gì chăng nữa em thực sự có thể ủng hộ chị?

- À ờm, trước hết là phải có lí do chính đáng...

- Vậy em yên tâm đi, chị tất nhiên sẽ không làm gì xấu đâu. Vừa rồi em... ở bên ngoài đã phát hiện gì rồi?

Chị ấy chợt nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu, tôi lắc đầu đáp:

- Thật ra lúc nãy em ở cửa động không nhìn thấy gì cả. Chỉ nghe chị giống như đang nói chuyện với ai đó, nhưng lại không thấy rõ. Em đang lúng túng thì đã bị Hồ Cửu Gia lôi ra ngoài rồi... à phải rồi, Yến phu nhân đâu rồi chị?

Tôi hỏi chị ấy Yến phu nhân đang ở đâu một cách bất ngờ, Nam Cung Phi Yến quả nhiên là sửng người, khuôn mặt thoáng hiện vẻ không tự nhiên, lắc đầu đáp:

- Mẹ chị... đang bế quan...

- Bà đang bế quan ở đâu, khi nào mới xuất quan, em có thể đi thăm bà ấy không?

Tôi cố hỏi cho tới cùng, đồng thời đưa mắt quan sát kỹ sự thay đổi trong biểu cảm của chị, Nam Cung Phi Yến mở miệng như muốn nói gì đó, rồi lại cắn môi, hai hàng chân mày chau lại, y như rằng, có sự tình nào đó muốn nói ra nhưng lại không dám.

Bất thình lình, đằng sau chúng tôi vang lên một âm thanh cao chót vót, làm tôi giật cả mình.

- Phi Yến, sao con lại ở đây?

Theo sau giọng nói này là một bóng người chậm rãi hiện ra, xuất hiện ở phía sau Nam Cung Phi Yến, khi tôi ngẩng đầu nhìn lên, ngay lập tức tôi trợn tròn mắt, người mà tôi thấy... lại chính là Yến phu nhân!

Tôi luống cuống một hồi mới đứng dậy, phu nhân với con mắt trợn trùng, phu nhân với cái miệng dài. Đây, đây là tình huống gì đây? Vừa rồi chẳng phải bà ấy vẫn nằm trong Ngọc Thanh Động à? Nam Cung Phi Yến còn nói cái gì mà dưới Cửu Tuyền ……

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hãi của tôi, khẽ mỉm cười, lên tiếng:

- Sao, Hàn công tử rất ngạc nhiên khi nhìn thấy ta? Ha ha, Phi Yến vừa nói rằng ta đang bế quan, thực ra chỉ là khoa trương, ta chỉ là tĩnh tọa một lúc mà thôi. Chỉ không biết công tử tới chơi, lại có chuyện gì chỉ giáo sao?

Khí chất Yến phu nhân vẫn tao nhã như thế, khoan thai quyền quý, tuy rằng dung mạo có vô số nét quyến rũ, nhưng lại cho người ta một loại trang nghiêm bất khả xâm phạm, giống như vương giả cao cao tại thượng?

Không đúng, từ này có chút không thích hợp lắm. Tôi lắc lắc đầu, không để cho bản thân suy nghĩ lung tung nữa, bước tới chào hỏi:

- Xin chào phu nhân, vạn bối liều lĩnh đến đây, vốn cũng không có gì, chỉ là nhớ đến, nhớ đến chị Phi Yến, nên đến xem một chút.

Yến phu nhân liếc nhìn Nam Cung Phi Yến, khẽ nhếch hàm:

- Không sao thì tốt, mấy ngày gần đây Phi Yến ở Hồ cốc cũng không có chuyện gì, chẳng qua là con bé không yên tâm với chuyện trong cốc. Để ta nói, Phi Yến, trần duyên con chưa hết, bên ngoài còn rất nhiều việc đang chờ con làm, hãy đi cùng Hàn công tử đi. Đừng bận tâm chuyện sơn cốc.

Trần duyên vẫn còn? Ý của câu này là gì, lòng tôi không khỏi xao động, đưa mắt nhìn Nam Cung Phi Yến, lại thấy vẻ mặt chị ấy đầy thống khổ, quỳ gối trên đất, yếu ớt gọi một tiếng mẹ, liền không còn lời nào để nói nữa.

Tôi nhìn cảnh tượng này đầy ngờ vực, thầm nghĩ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở Hồ cốc này?

Nam Phi Yến đột nhiên ngẩng đầu, kiên quyết nói:

- Mẹ, con sẽ không đi đâu hết, con muốn ở lại sơn cốc, cùng với mẹ...

Yến phu nhân nhíu hàng chân mày, ánh mắt phức tạp nhìn Nam Cung Phi Yến rồi chậm rãi nói:

- Hôm nay con tự ý vào Ngọc Thanh Động đã vi phạm điều cấm kỵ của Hồ cốc. Ta không trách phạt con đã là nghĩ đến tình thân, con, đi đi.

Dứt lời, bà ấy quả nhiên quay lưng bỏ đi, không nhìn lấy Nam Cung Phi Yến, dù chỉ một lần.

 

0.12746 sec| 2435.594 kb